Le Xuan

THU VỀ TRONG NỖI NHỚ

Đêm khẽ trở ḿnh
Dường như một sợi gió mong manh
Vừa len qua cánh cửa...
Làm buốt giá đôi chân
Ḷng chợt thấy phân vân
Thôi cứ hăy nằm yên thêm chút nữa
Để vẩn vơ trong nỗi nhớ
một người xa...

Chợt lạnh quá !...
Kư ức buốt giá , tràn về
đánh thức những vạt len
Đă được xếp nằm yên trong ngăn tủ...
Có phải thu đă về
Cho lá đỏ lên ngôi?...

Mơ hồ thôi ...
Với tiếng ngày cựa ḿnh khe khẻ
Trong tiếng kêu quạnh quẽ
của một loài chim
Có tiếng chân ai , bước vội qua thềm?
Giẫm lên chiếc lá , trong đêm vừa rơi rụng...
Ḷng cảm thấy lạ lùng , bâng khuâng lắm
Bao thu qua rồi , chỉ thu này
thấy lạnh nhiều hơn
Có phải nhớ người ?
Nên tim lạnh từng cơn?...

LXT

03/27/2012

 

MỘT M̀NH TRONG CHIỀU VẮNG


Ngồi tịch lặng một ḿnh trong chiều vắng
Nghe tiếng thở dài của chiếc lá rơi
Lối hư không phai sắc úa bên đời
Khe khẽ lướt nhẹ trôi theo mùa đến...

Sương thu mênh mang vàng hiu hắt nắng
Ánh tà dương dần khuất cuối chân mây
Tiếng vạc ră rời xa vắng đâu đây
Một đời người bao mùa nghe lá hát?...

Cơn gió từ đâu về ngang mái tóc
Bờ mi cay vướng nhẹ những giọt sương...

LXT

03/27/2012

VIẾT CHO QUÊ HƯƠNG...


Viết cho quê hương...
Tôi tự hỏi
Ng̣i bút ṭe chưa
theo năm tháng?
Những lo toan tính toán
Cuộc sống vội hàng ngày
Đă bao giờ
Đốt cháy những ước mơ??


Không !
Máu vẫn chảy trong tôi
Gịng máu đỏ Lạc Hồng
Vẫn thấy đau
Khi da thịt quê hương
Bị Bắc phương cấu !...
Đối với tôi
Việt Nam vẫn măi
Quê Hương Ngạo Nghễ
Đứa nằm nôi
cũng thể đứng lên
Gương Thánh Gióng chưa quên
Ngựa sắt vang
Tung roi sắt đáp đền
Nợ non nước nặng mang
Đánh cho giặc Ân tan hoang
Tiếng vang dậy đất !...

Máu đă đổ nhiều
Bao anh linh lẫn khuất
Những tấm gương anh dũng sáng ngời
Hơn bốn ngàn năm đă chẳng hề vơi
Tôi hănh diện ḿnh người dân Việt !...

Viết cho quê hương
Với mỏi mong tha thiết
Đất nước trường tồn
Nguyên vẹn măi ngàn sau
Ngẩng mặt kiêu hùng trước cả năm châu
Gịng giống Lạc Hồng
không bao giờ sầu
không nhược tiểu !
nước nhỏ
Nhưng chưa hề kém , yếu
Tự hào thay , ơi ! Non nước Việt Nam !...

LXT

2011/06/10

CÓ CẦN KHÔNG?...

Với trái tim của người con đất Việt
Cần xin phép không để nói yêu quê?
Với khối óc của người dân nước Việt
Cần giấy phép không để giữ câu thề?


Hoàng Sa , Trường Sa cũng tổ quốc
Cũng một phần máu thịt quê hương
Mẹ Âu sẽ đau đớn đoạn trường
Lịch sử hờn...huyết lệ nước mắt !

Hỡi những ai c̣n say sưa thác loạn
Hỡi những ai c̣n ám chướng u
Tỉnh lại đi trước quốc nhục ê chề !
thấy thẹn với tổ tiên dân tộc?...

cần không ḷng độc quyền yêu nước
Khi sơn đang đối diện hiểm nguy??
....

LXT

2011/06/10

THƯƠNG MẸ

 

Con đưa mẹ lên chùa lễ Phật
Ngậm ngùi nh́n sắc mẹ xuân phai
C̣n đâu xưa tóc dài guốc mộc
Vạt áo bay nghiêng cả ṿm mây...

 

Mẹ lâm râm câu kinh khấn nguyện
Mong b́nh yên đến với mọi người
Mong b́nh yên cho chim én nhỏ
Nơi chân trời rộng măi đường bay...

 

Con nh́n mẹ cúi đầu lạy Phật
Ṿm không gian tịch lặng khói hương
Áo già lam b́nh yên thanh thản
Mắt bỗng cay, thương mẹ ngần!...

 

LXT

 

CÙNG MẸ, MÙA XUÂN...

 

"Về nghe con," cùng mẹ, mùa xuân
Con chim thức, bay về vườn xưa
Chiếc cựa ḿnh trở về bên gốc
Con trở về, nghe thương lắm mẹ ơi!...

 

Ngôi sao nhỏ xưa, chảy máu nhiều rồi
Từng vết sẹo cựa ḿnh rên khe khẽ
Nhưng chợt êm êm, khi nhớ ṿng tay mẹ
Bập bẹ bài ca nức nở mùa trăng...

 

Không ngăn cản được một lần
Úp mặt rưng rưng vào ḷng của mẹ
Như cánh gục đầu
run nhè nhẹ
Khi cơn mưa đầu mùa tơi tả cánh bay...

 

"Về nghe con!..." cùng mẹ nhé, mùa Xuân
Bay qua hố thẳm, hướng về nơi ánh sáng!...

 

LXT

VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI ĐĂ NGĂ XUỐNG V̀ HOÀNG SA- TRƯỜNG SA...


Tôi viết những lời thơ
Với cảm xúc xót đau , uất nghẹn
Cho những người đă ngă xuống
ở Biển Đông...
Kính dâng lên hương linh các anh
Những người lính hải quân rất đỗi hào hùng
Giữa sóng cao gió lộng...

Lời thơ vụng về
Như hăy c̣n quá mỏng
So với xác thân anh dũng
Đă chôn vùi nơi lănh hải Quê hương...

Đối với tôi
Đó là một hoài niệm ngậm ngùi
Nhưng đối với khói hương dân tộc
Th́ không có ǵ là quan trọng trường tồn
Bằng hai tiếng Việt Nam...

Tôi cố gắng tưởng tượng ra
giữa t́nh thế nguy nan
Lúc chiến hạm sắp ch́m
Các anh đă gởi về bộ chỉ huy
Lời chào vĩnh biệt
Trái tim lúc đó
có thiết tha nhớ nhà da diết?
Hay chỉ biết một ḷng trung liệt
Lính biển hào hùng
Hồn không trở về theo " da ngựa bọc thây"
Mà hồn sẽ nhẹ nhàng nương theo con sóng
Quay hướng về
nơi tổ quốc yêu thương...
C̣n tấm thân vốn rửa mục , vô thường
Nằm với cát trắng cũng xong
Chẳng cần đến một ṿng hoa tang trắng
Không một lời tưởng niệm
Con của Mẹ Âu Cơ
cũng sẽ dập dềnh theo từng đợt sóng
Phù du trả lại phù du
C̣n hồn sẽ theo phù trợ cơ đồ
non nước Lạc Hồng
chí cả tại bốn phương !...

Hôm nay gom những lời thơ
Tôi muốn thắp một nén nhang , dù trễ muộn
Vẫn muốn dâng lên các anh
Lời nguyện cầu tha thiết
Hỡi nhưng anh hồn của Rồng Tiên dũng liệt
Xin hăy tiếp tục linh thiêng
Về lay tỉnh những u mê oan nghiệt...
Để cơ đồ này
được nguyên vẹn măi muôn năm !...

LXT

2011/07/05

 

NỘ KHÍ XUNG THIÊN


Cái lưỡi không xương
Muôn đường lắt léo
Đi ngang về ngược khác nhau
Mông bá quyền muôn đời y hệt !

Ta thấy ngươi
Thuở Đông Chu tan nát bởi Thất Hùng
Sang Hậu Hán quẫn cùng v́ Tam Quốc
Biến động dẫy đầy , thây phơi dậy đất
Chốn Trường An , Vô Định ngập máu xương
Đă biết
Động binh đao là tan tác đau thương
Khuấy can qua là mịt mờ địa phủ
Vậy mà sao
Không lo cho quốc cường nội phú
Chỉ biết ăn cắp " trí tuệ " người ta
Có chút đỉnh bạc tiền , tưởng hay
Ngó láo ngó liêng rồi...xua quân chiếm đất?

Như nước ta
Gấm vóc non sông chung giống Lạc Hồng
Trăm triệu đôi tay , trước sau như một
Từ Hoàng Liên Sơn hướng về Núi Tản
Hồng Hà , Cửu Long chính là máu , là xương
Hoàng Sa , Trường Sa , Phú Quốc , Côn Sơn
Vây quanh chính là da , là thịt
Máu xương không thể tách rời
Thịt da dễ ǵ chia cắt !!

Đêm ngày cố công ǵn giữ
Chẳng màng Tổ Quốc ghi công
Sát Thát xưa nay chung một tấm ḷng
Kinh thượng bên nhau
Ngại ǵ sắc tộc !
Phận Quần Hồng chẳng khác đấng Trung Quân
Già trẻ gái trai , bao nhiêu người kiệt xuất

Ḱa Lê Lợi với mười năm phục quốc
Lưỡi gươm thiêng ánh thép vẫn sáng ngời
Ba lần đại thắng quân Nguyên
Cọc Bạch Đằng vẫn đời đời nhọn hoắt
Kỷ Dậu xuân xưa
Đồn Ngọc Hồi chết gục dưới bước chân thần tốc
Đại đế Quang Trung tiến quân thắng trận
Mà hoàng bào khói súng vẫn chưa tan !
Đánh ! Đánh ! Đánh ! Đồng một ḷng
Hội nghị Diên Hồng tiếng thét vẫn vang vang !
Ải Chi Lăng , Liễu Thăng chết mắt trợn trừng kinh ngạc
Hồn tiêu phách lạc , sông Nhị Hà , Sĩ Nghị bàng hoàng vỡ mật đứng tim
" Nam Quốc Sơn Hà " , Thường Kiệt ra uy
Đất Khâm Châu hết hồn
Quỷ ma trốn t́m không ra bóng !

Hùng khí ngàn năm dậy đất trời Nam
Câu nhân nghĩa vẫn thấm nhuần một cơi !

Bắc Phương của ngươi , Hoa kiều di dân lánh nạn
Hiểu khổ cực can qua , dân ta mở rộng ṿng tay
Hạt cơm cùng chia , hạt muối cắn làm đôi
Kẻ chủ nhà , người ở nhờ , khi mưa thuận gió ḥa
Cùng chia nhau quả cà , hột thóc
Thương người như thể thương thân
Bảo bọc y như huynh muội !...

Vậy mà nay
Ngươi mặt dạn mầy dầy
Lấy oán trả ơn
Lấy thù báo đức !
Thác Bản Giốc , dời cột mốc , già mồm lấn đất
Khát dầu xăng , thói hung hăng , côn đồ bản chất hiện ra
Tuần dương hạm kéo neo áo ào đổ bộ Hoàng Sa
Lấy thịt đè người , ầm ỉ tấn công Bắc bộ
Trường Sa xa xôi , nào phải cận kề bên
mà cũng đ̣i , cũng xí
Chẳng cần tuân thủ hải quy
Lập lờ trước tờ công ước
Nhí nha , nhí nhô quen thói bạc ác hung tàn
Mở tấm bản đồ , khoanh vùng lưỡi ḅ
Chơi tṛ lộng ngôn bạo ngược !...

Nhắc cho ngươi nhớ , Việt Nam ta
Từng đuổi bọn ngươi
Chỉ với ngọn giáo dài cùng trái tim yêu nước
Thanh kiếm bạc lẫy lừng chém gục mộng cuồng ngông
Từng đánh đuổi Tây bằng chỉ ngọn tầm vong
Đuổi phát xít Nhật chạy có cờ bằng chỉ thanh mác nhọn
Điện Biên Phủ mấy trăm ngàn người
v́ khát tự do mà ăn cơm vắt
Mỏi mong độc lập , lội suối băng rừng , uống nước đ́a
Cả triệu người bỏ mạng rừng sâu
Sa trường nh́n da ngựa bọc thây
Ḷng chẳng quản , giữ ǵn cơi bờ vẹn nguyên
Rạng danh con Hồng , cháu Lạc !

Hăy tỉnh táo mà bảo nhau
Mở to mắt mà nh́n sau nh́n trước

Hăy nh́n thây phơi ngập g̣ Đống Đa
mà sợ vía , sợ uy
Đừng có quên Sát Thát c̣n vang
mà rước vào bại vong khổ lụy
Đừng để Biển Đông dậy sóng , cho cọc nhọn Bạch Đằng
chọc thủng mộng xâm lăng !
Đừng để Hoàng Sa , Trường Sa một lần nữa
làm mồ chôn dă tâm xâm lược !
Đừng có dựa vào những máy bay , tàu lớn
V́ nước Nam ta cũng có nhiều chiến hạm , phi cơ
Lấy vũ khí ra so , nhỏ hay to , chỉ là tṛ con nít
Lấy trái tim ra so , gang hay sắt , lúc ấy ngươi sẽ thấy thật tỏ tường !

Chớ có xem thường !
Mộng bá quyền mau quên đi
Khôn hồn đừng nghĩ nữa !!...

LXT

2011/07/05

 

RỒI TỪ ĐÓ !...


Rồi từ đó ta yêu Người rất lạ
Như cỏ xanh yêu mặt đất mượt mà
Rồi từ đó ta yêu Người , yêu quá
Như giọt sương yêu chiếc lá thiết tha...

Cũng từ đó ḷng hỏi ḷng có lẽ
Ta nợ Người như sông núi nợ nhau
Bao kiếp trôi qua lặng lẽ nỗi sầu
T́nh nợ t́nh ba vạn ngày chưa đủ...

Trên xác lá của mùa thu ấp ủ
Ta bên Người bước những bước đường yêu
Thời gian như dừng lại mỗi buổi chiều
Cho những nụ môi ngọt ngào tiếp nối...

Bàn tay nào xiết gh́ thêm nỗi nhớ
Đôi má nào hôn măi ... vẫn thấy thơm
Ánh mắt thiết tha đắm đuối yêu thương
Để măi hoài ta yêu Người rất lạ !...

LXT

ĐĂ...


Đă mấy mùa sang nặng chữ t́nh
Đă tṛn mấy nẽo mộng lung linh
Đă mơ tay với làn mây trắng
Đă nắng ngoài hiên nắng theo em...

Đă nghe lá hát bên thềm vắng
Đă nh́n đá sỏi bước chân quen
Đă ngóng trông cho mềm thương nhớ
Đă ước như diều bay bay lên ...

Thơ đă đầy bao trang giấy trắng
T́nh đă đầy dâng khắp ngơ tim
Đă áo vờn tay trên biển vắng
Đă tóc mây buông nhẹ một đêm...

Đă ướp môi hôn ngàn giọt mật
Ngập ngừng trao...trăng trăi trên đồi
Nước mắt rơi về theo thương nhớ
Lời hẹn thề muôn thuở không quên...

Đă đem thương ủ vào mơ ước
Cho những cười vui theo trái tim
Đă đuôi con mắt nh́n say đắm
Say nhau hoài và say măi thêm !...

LXT

ĐÊM...


Đêm ,
Có tiếng thở dài của gió
Dưới ánh sáng đèn
Lá ngộ nhận mặt trời
Cây khô cạn nụ cười
Chờ đợi giọt sương rơi
Con chim nhỏ lạc bầy
khan giọng hót ...

Đêm,
Với rơi rớt hợp âm
của mùa xuân c̣n sót lại
Những hiu hắt cô đơn
Bóng ngă tháng ngày
Những ruồng ră lời kinh
Mang nhiều xám hối
Trần t́nh lập ngôn
cũ kỹ đợi mùa thu ...

Mơ một khoảng sương mù
Vẽ nên ảo tưởng lấp che
khoảng trời nhỏ hẹp
Cho những tối đen trở thành xa lạ
Để giấc mơ đêm
mở toang cánh cửa đam mê...

Cho anh
Đại thụ ngát xanh
Bạt ngàn nỗi nhớ
Cho em
khe khẽ tim sầu
Run nhẹ dưới bóng trăng
Cùng tựa vào đêm nghe tinh tú xoay vần
Và thấu thị một điều :
Ḿnh yêu nhau rất thật !...

LXT

KHÔNG AI CÓ THỂ...


Không ai có thể , dù cho là ác quỷ
Che mặt trời chân lư bởi tham si
Không ai có thể , dù đó là ác thú
Móng vuốt tới đâu cũng phải nhớ gốc nguồn...

Vấn đề biển Đông phải được ra ánh sáng
Không thể như " vung đậy kín miệng nồi "
Thỏa thuận lập lờ sẽ ép Việt Nam thôi
Và dân tộc sẽ thiệt tḥi , đau khổ !...

Thỏa thuận song phương , bao gồm mật ước?
Giá trị ǵ? Toàn những chuyện cuồng ngông
Bắc Phương là ǵ? Đ̣i chủ hết biển Đông?
" Đường lưỡi ḅ "...chỉ toàn là ảo tưởng !...

"Đồng chí" ǵ mà ép chèn từng chút
Hôm qua ôm , nay...lấn đất người ta
Đảo cũng tóm luôn , như...khỉ ḍm nhà
Hở ra là cướp , la làng rồi...đánh trống !...

Việt Nam chúng ta rất cần sáng suốt
Chấm dứt ngay mối quan hệ gông cùm
" Mười sáu chữ vàng " ô nhục , bỏ luôn
Cố gắng thoát khỏi ṿng tay ghê tởm !...

Mối t́nh hờ Việt Trung đầy giả tạo
Cẩn thận ! Thôi ! Kẻ gian xảo , không(thèm ) chơi !!...

LXT

 

TỔ QUỐC THIÊNG LIÊNG

Tôi không hiểu thế nào là chính trị
Những ván bài trên hôi nghị đa phương
Tôi chỉ biết thương dân tộc đoạn trường
Thương đất nước bị bán buôn cấu xé !...

Thà là đánh , nếu lỡ thua... đánh tiếp
Không cúi đầu khuất phục kẻ xâm lăng
Không đánh...đă thua , cắt đất hiến dâng
Thật xấu hổ với tổ tiên ṇi giống !...

Tôi không thích màn khua chiêng đánh trống
Xem quốc gia như chỉ một quân cờ
Hai chữ thiêng liêng , hai tiếng Việt Nam
Không thể " thí " trong lập lờ thua cuộc !...

Thà là tiến chứ không nên lùi bước
Tận sức ḿnh chiến thắng sẽ về ta
Thế giới sẽ phân biệt rơ chánh tà
Quân xâm lấn chắc chắn là thảm bại !

Tôi không thể cam tâm đi sùng bái
Kẻ xâm lăng đâu có cái ǵ hay???!!!...

LXT

 

TÔI SẼ VỀ

Tôi sẽ về với trái tim mở rộng
Sẽ ôm hôn từng tấc đất quê hương
Tôi sẽ về với lư tưởng vẹn nguyên
Nếu SỰ THẬT vẫn c̣n đường...để thở

Tôi sẽ về mang theo ḿnh ngọn lửa
Thắp sáng ḷng chung hy vọng ngày mai
Tôi sẽ về đi trên những chông gai
Không ta thán nếu vẫn c̣n CHÂN LƯ

Tôi sẽ về không ngại chi khổ lụy
Nơi tôi về , đất phải được nở hoa
Nơi tôi về tiếng nói phải TỰ DO
Cây yêu thương phải được trồng thoải mái

Tôi sẽ về khi TỰ DO kết trái
DÂN CHỦ , ḥa b́nh thật sự thăng hoa
Trên dưới một ḷng ǵn giữ quê Cha
" Yêu nước độc quyền " không c̣n buộc nữa !!...

Tôi sẽ về v́ vẫn thương vẫn nhớ
Nước thương nguồn , cây nhớ cội thiết tha
Đất ḿnh nghèo , nhưng là đất ông cha
Quê hương đó vẫn muôn trùng trăn trở...

LXT

 

 

THUỞ ẤY HÈ SANG...

Thuở ấy hè sang cánh phượng hồng
Làm người áo trắng thấy rưng rưng
Không biết ngày mai trời mưa , nắng?
Sợ lớn rồi quên những tháng năm...

Thuở ấy ḷng sao rất ngại ngần
Lặng thinh không nói chỉ bâng khuâng
Ai đó trộm nh́n ai rất lạ
Để thẹn thùng theo những bước chân...

Hè về thơ thả theo gió bay
Càng lớn càng xa những dấu hài
Càng lớn càng xa màu hoa cũ
Tóc thuở nào , dư ảnh mây bay...

Vẫn nỗi buồn riêng , vẫn ngậm ngùi
Tuổi học tṛ bâng khuâng , chơi vơi
Phượng hồng vẫn đó mà ai đă
Nh́n nhau chẳng thấy , thấy hoa rơi ...

LXT